Cô biết thừa hai bố con nhà này đang cố tình chọc tức mình.
Nhưng cũng là cô tự chuốc lấy.
Rõ ràng đã về phòng ngủ rồi mà cứ cố sang đây tự rước bực vào người. Đứng bên giường nhìn hai bố con vẫn đang cười khúc khích, Khương Y Nhân tiện tay tắt đèn phòng ngủ phụ rồi bực bội quay người rời đi.
Nằm lại trên giường, Khương Y Nhân vừa cầm lấy cái bấm móng tay trên tủ đầu giường, nghĩ một lát rồi lại đặt xuống. Hắn bấm móng cho Tiểu Tử San được, tại sao lại không thể bấm cho mình chứ!?




